Tiệm hớt tóc này có em gái dâm đãng quá

Thư khóc nấc, “Anh, em sợ, em ghét hắn, em không sướng gì hết,” nhưng lồn cô rỉ nước khi nhớ lại, lòng cô rối: “Sao mình không dám nói thật?” Hoàng thấy vậy thì ôm nàng vào lòng xoa dịu, tự trách mình thật khó hiểu. Hoàng ngồi trong góc phòng, chiếc ghế xoay bọc da màu đen kêu “cót két” mỗi khi anh ngả lưng, đôi mắt dán vào tấm ảnh nhà hàng trên bàn, lòng mâu thuẫn không ngừng giằng xé. Thư khóc nấc, “Anh, em sợ, em ghét hắn, em không sướng gì hết,” nhưng lồn cô rỉ nước khi nhớ lại, lòng cô rối: “Sao mình không dám nói thật?” Hoàng thấy vậy thì ôm nàng vào lòng xoa dịu, tự trách mình thật khó hiểu. Thư khóc nấc, “Anh, em sợ, em ghét hắn, em không sướng gì hết,” nhưng lồn cô rỉ nước khi nhớ lại, lòng cô rối: “Sao mình không dám nói thật?” Hoàng thấy vậy thì ôm nàng vào lòng xoa dịu, tự trách mình thật khó hiểu. Ánh đèn vàng cam từ chiếc đèn ngủ trong phòng khách tỏa ra thứ ánh sáng mờ ảo, hắt lên tường gỗ những bóng hình loang lỗ, như những vết mực lem chẳng thể xóa nhòa. Thư rên rỉ, khẩu dâm: “Ư… anh… đụ em mạnh nữa đi… sướng quá…” Hoàng tưởng tượng Nam đụ Thư, cặc anh căng hơn, dập nhanh như máy khâu, “Pạch pạch pạch pạch,” anh hỏi: “Nam đụ em như nào, em