Đụ giao lưu với em đồng nghiệp mông to của mình

Hoàng và Thư ôm nhau trong nhà, ánh đèn vàng cam mờ nhạt, nhưng khoảng cách vô hình giữa họ lớn dần. Hoàng siết chặt cô, “Anh tin em, nhưng em phải mạnh lên, đừng để ai thao túng nữa.” Thư gật, “Dạ, anh,” nhưng dấu vết trong lòng cô vẫn cháy âm ỉ – không chỉ tội lỗi mà còn chút ham muốn cô không dám thừa nhận, thứ mà Nam đã gieo vào cô từ lần đầu chạm tay. Thư ngồi một bên bàn, tay siết chặt mép áo sơ mi dài tay đã sờn, mắt thâm quầng sau đêm dài trằn trọc. Thư ngồi một bên bàn, tay siết chặt mép áo sơ mi dài tay đã sờn, mắt thâm quầng sau đêm dài trằn trọc. Hoàng đập mạnh tay xuống bàn, tiếng “ầm” vang lên làm cốc nước sóng sánh, “Thư, anh thấy tin nhắn từ Nam, em nói đi, chuyện gì giữa em với nó?” Nước mắt Thư trào ra, cô bật khóc, giọng nghẹn ngào: “Anh, em sai rồi, nhưng không như anh nghĩ đâu.” Hoàng nghiêng người, mắt hằn tia máu, ” Không như anh nghĩ là sao? Hoàng đập mạnh tay xuống bàn, tiếng “ầm” vang lên làm cốc nước sóng sánh, “Thư, anh thấy tin nhắn từ Nam, em nói đi, chuyện gì giữa em với nó?” Nước mắt Thư trào ra, cô bật khóc, giọng nghẹn ngào: “Anh, em sai rồi, nhưng không như anh nghĩ đâu.” Hoàng nghiêng người, mắt hằn tia máu, ”