Nắc bướm em nữ sinh ngây thơ còn ngại ngùng lắm

Thân thể Lợi chỉ còn mỗi chiếc quần đùi vải trắng sọc xanh lá cây, nó cẩn thận gấp chiếc quần tây làm đôi rồi làm bốn để lên mé đầu giường ; còn chị Hoa bỗng cảm thấy hơi ngỡ ngàng khi chị nhận thấy hai bàn tay thằng em đang nắm lấy hai bên lưng chiếc quần thun bông màu xanh dương đã nhàu cũ của chị và tuột lần xuống dưới. Hai bàn tay Lợi bắt đầu mày mò, sờ soạng nắm lấy hai bên chiếc quần lót trắng mỏng manh nơi phần dưới thân thể chị, từ từ chậm rãi tuột dần, tuột dần xuống đùi, qua hai đầu gối, cặp giò và cuối cùng là hai bàn chân ; lại một lần nữa, chị Hoa ngượng ngùng, bẽn lẽn hết nghiêng người qua phải qua trái, lần lượt co duỗi chân trái rồi chân phải để cho thằng em dễ dàng cởi xong quần lót của chị và để lên trên chiếc quần thun. Với thao tác rất chuẩn, thành thạo, điêu luyện và khéo léo, như một con thằn lằn, Lợi chậm rãi trườn người tới leo lên trên người chị Hoa và tuy có hơi vụng về, lúng túng lúc đầu nhưng chẳng mấy chốc, nó đã trấn tĩnh trở lại ; hai chân nó từ từ cọ sát và quắp lấy hai chân chị Hoa trong khi chị ngại ngùng hơi dạng rộng hai chân ra để thằng em dễ dàng nằm vào giữa hai chân chị.